Showing posts with label Thơ Phan Thị Mộng Thường. Show all posts
Showing posts with label Thơ Phan Thị Mộng Thường. Show all posts

NHỮNG NGƯỜI CÒN KHỔ & NHỮNG VẦN THƠ ĐAU VÔ BỔ Thơ Phan Thị Mộng Thường

No automatic alt text available.
Mẹ còn khổ ...
Dặm trường nước mắt
Những nỗi đau quặn thắt tan thương
Còn đè nặng hờn căm
Còn đau lòng chịu đựng
Còn tiễn đưa
Còn rưng rưng nước mắt
Chị còn khổ ...
Với bao điều vụn vặt
Góp nhặt nỗi đau
Xâu thành hạnh phúc
Tiếp tục nhịn nhục
Hy sinh vì chồng
Nhằn nhọc với con
Lo cho đàn em nhỏ
Thân xác gầy guột héo hon
Em còn khổ ...
Trí lực ăn mòn
Nhiễu nhương đời thực
Cơ cực gió sương
Giang tay xin xỏ tình thương
Đẫm mồ hôi ... Sôi nước mắt
Trên chiến trường không bao giờ dứt
Và lần nữa ...
Như mơ hồ
Nhói đau buồn rầu
Không giúp gì được hết
Tự tác vào thơ
Vả vào mặt
Và cạnh khoé thế nhân
Có làm nỗi khổ bớt dần !?!
Dù thế nào thì cũng ngẫng cao đầu mà bước
Mặc cho phía trước còn lắm gian truân

#PTMT

TÂM SỰ MẸ GIÀ Thơ Phan Thị Mộng Thường

Image may contain: hat
Mẹ ngồi đó gầy gò phờ phạc
Trên tay cầm tờ bạc nhàu đen
Buồn thiu buồn thỉu mi hoen
Ngày ngày vẫn phải bon chen kiếm tiền
Có con cháu mọi miền đất nước
Tuổi về già chưa được an nhàn
Phải chăng số kiếp lầm than
Mẹ già phải chịu vương mang đời mình
Thương thân mẹ hy sinh tất cả
Suốt một đời vất vả ngược xuôi
Chiến chinh bom đạn lấp vùi
Người thân con cái mất rồi còn đâu
Mẹ suy nghĩ âu sầu trăn trở
Mấy ai người giúp đỡ xót xa
Thôi thì cố gắng vượt qua
Đâu bao lâu nữa. Thân già cũng đi !
P.T.M.T

HOÀ DÒNG THÁC ĐỔ YÊU THƯƠNG Thơ Phan Thị Mộng Thường

Image may contain: outdoor and water
Tháng tư nóng 
muốn hoá mình thành thác
Cuốn trôi anh
trong dào dạt yêu thương
Quấn quây nhau
trong vòng xoay nước mát
Thở nhịp nhàng
man mác sóng lã lơi

Thác dìu anh
tuôn tấp bến xa khơi
Dòng nước hiền
đan siết loang mềm mại
Chạm môi hôn
trôi theo anh xa mãi
Hoà thiên nhiên
tan biến hết muộn phiền

Tháng tư anh bỗng rất đỗi dịu hiền

P.T.M.T

Ế BỐN MÙA Thơ Phan Thị Mộng Thường

Tiết xuân vừa chớm sang ngang
Bỏ ta hạ đến xốn sang tơ lòng
Thu về hỏi cưới hay không
Mặc thôi cứ kệ cho đông ấm tình
Bốn mùa qua lại rập rình
Thu đông xuân hạ làm thinh cưới gì
Bốn mùa cứ thế trôi đi
Tuổi thêm tuổi ế xuân thì còn không ?
P.T.M.T

ANH BỎ VỢ VỀ Ở VỚI EM KHÔNG ?!? Thơ Phan Thị Mộng Thường

Anh bỏ vợ về ở với em không ?!?
Gái vắng chồng mấy mùa bông cải nở
Em yêu anh ngày xưa anh biết chớ
Nhưng đâu ngờ thời gian cuốn tình xa
Giờ gặp lại nhắc hoài chuyện tình ta
Vẫn yêu em bao mùa hoa chưa ngớt
Trong ngôi nhà tình vợ chồng nhạt lợt
Nhớ ngày xưa còn non nớt ngây thơ
Giữa đường đời sao gặp lại bất ngờ
Tình đắm say lời nhỏ to thấu hiểu
Anh lấy vợ vì mẹ cha chữ hiếu
Lưu tình em trong chăn chiếu mộng mơ
Tình như đã đâu biết sao bây giờ
Anh bên vợ luôn thờ ơ băng giá
Tạm ly thân mỗi người chia hai ngã
Đến bên em chắp vá mối tình nồng
Cả hai ta từng trải lắm bão giông
Sau bao năm vẫn chưa quên nhau được
Liệu có phải tình vương mang kiếp trước
Nên kiếp này mãi ao ước nhớ mong
Anh bỏ vợ về ở với em không ?!?
P.T.M.T

NHƯỜNG CHỒNG Thơ Phan Thị Mộng Thường


Em hạnh phúc trong vòng tay êm ái
Còn chị thì tê điếng dại mất chồng
Cũng cùng chung điều phận má hồng
Em hãy cứ vui tình nồng anh ấy
Chuyện tình đời xưa nay đà vốn vậy
Chị bỏ buông cho nhẹ nhõm em à
Chị mạnh mẽ chắc không sao đâu mà
Chồng chị đấy em thích thì cứ lấy
Chị không cần người đàn ông phụ rẫy
Chẳng còn tình đau mấy cũng đành xa
Chúc mừng em đã là kẻ thứ ba
Đã thành công và là người chiến thắng
Chị kém duyên chữ tình không may mắn
Nên đành thôi lẳng lặng sống đơn côi
Chị và anh đã dứt duyên nợ rồi
Nên cuộc đời đành rẻ ngang hai lối
Em yêu anh là mối tình chắp nối
Xin chớ đừng sống vội nữa làm chi
Còn bên nhau thì hãy cứ yêu đi
Thôi sầu bi nhường chồng cho em đấy
P.T.M.T

Image may contain: 1 person, close-up

SÀI GÒN Thơ Phan Thị Mộng Thường

SÀI GÒN
Thơ Phan Thị Mộng Thường
Sài Gòn nhỏ lắm loanh quanh
Cơn mưa bất chợt lại hanh nắng vàng
Người Sài Gòn rất nhẹ nhàng
Thanh tao lịch sự dễ dàng kết thân
Sài Gòn ai đến vài lần
Len vào ký ức bâng khuâng nhớ về
Sài Gòn cuộc sống bộn bề
Mưu sinh kiếm sống đủ nghề thấp cao
Sài Gòn rực rỡ muôn màu
Ai chưa từng đến khát khao tìm về
P.T.M.T

SAIGON Saigon's much smaller around Sudden rain's again in prosperous sunshine Saigon has very gentle persons Polite, ethereal, easy beings to get along Saigon people who've come several times Squeeze remembering memories melancholy Saigon life works in chaos Subsistence living's for enough low, high ranges It's colorful, vibrant Saigon Whoever not been to desires to find it (Translated by TRI THANH)


Image may contain: 1 person, smiling, indoor and outdoor


KHÁT - THƠ PHAN THỊ MỘNG THƯỜNG

KHÁT
THƠ PHAN THỊ MỘNG THƯỜNG
Em khát khô trong cái nắng tháng tư
Chờ anh về dội cho dòng nước mát 
Dâng khát khao dưới mặt trời bỏng rát
Anh không về em bốc cháy hờn yêu
Bổng nổi điên muốn hoá kẻ làm liều
Ôm mặt trời nổ tung theo sợi nắng
Tan tát thịt da rơi vào biển lặng
Đong đếm tình cơn sóng dữ mênh mông
Yêu anh nhiều anh có biết hay không
Về mau anh mình cùng hòa vào sóng
Yêu anh nhiều như sóng dâng biển rộng
Về mau anh người trong mộng đời em
Về mau anh đừng để em khát thêm
P.T.M.T
THIRSTY
I'm extremely thirsty in the April sunshine
Waiting for your hitting the cool water
Pouring down love thirst under a burning sun
That you did not return sulk about me burning love
Mad fellowship wants me to take risk
Embracing the sun exploded under sunny fibers
Slapped flesh falling into the sea is calm
Which measures the immense roaring waves
I love you much if you've known or not
Come back to me for us to blend in the waves
Love you as much as ocean waves
Quickly home! You're my dream
About me, not to hurry my thirsty for more
(Translated by TRÍ THANH)
Image may contain: 1 person, ocean, sky, cloud, outdoor, water and nature


ĐÊM VÀ TA Thơ Phan Thị Mộng Thường

Image may contain: one or more people, ocean, sky, twilight, water and outdoorĐÊM VÀ TA
Thơ Phan Thị Mộng Thường
Ta hỏi đêm làm gì mà đen thế
Đêm trả lời ta đen để ngủ thôi
Ta hỏi thêm đêm có thấy đơn côi
Đêm trả lời người xa xôi thấy nhớ
Ta hỏi đêm những câu thật cắt cớ
Đêm trả lời cứ dở dở ương ương
Ừ thì đêm biết ta nhớ người thương
Nên vấn vương hỏi đêm nhiều như thế
Ừ thì ta yêu nên đêm cứ kệ
Để cho ta trăn trở với mộng mơ
Hỏi miên man hoài thơ thẫn ngẫn ngơ
Rồi vật vờ cùng đêm khuya suốt sáng
Ta với đêm giống như hai người bạn
Lắng nghe ta than thở những đau thương
Hiểu thấu ta an ủi những thê lương
Nhờ có đêm ta vô thường mọi thứ
P.T.M.T

CHIỀU NAY ĐÁM CƯỚI MỘT NGƯỜI Thơ Phan Thị Mộng Thường

CHIỀU NAY ĐÁM CƯỚI MỘT NGƯỜI
Thơ Phan Thị Mộng Thường

Chiều nay đám cưới một người Sao như bỗng thấy nụ cười hắc hiu 
Nhớ ngày xưa ấy thương yêu
Mà nay phố củ cô liêu một mình

Chiều nay đám cưới sập sình
Cô dâu chú rể ảnh hình uyên ương
Riêng ta ôm một vết thương
Bóng ai vẫn mãi còn vương tim này

Chiều nay đám cưới vui say
Người cùng ai đó ngất ngây tình nồng
Hỏi ta lòng có buồn không ?
Buốt tim đau đáu cõi lòng tiếc xưa

Chiều nay đám cưới tiễn đưa
Của người ta vẫn còn chưa dứt tình
Như dao cứa cắt tim mình
Mắt buồn dõi bước bóng hình người đi

P.T.M.T.25.12.2016

Image may contain: 2 people, people smiling, people standing and wedding

TÌNH XA Thơ Phan Thị Mộng Thường

Trong hình ảnh có thể có: mọi người đang ngồi

CÔ ĐƠN MẠNG ẢO Thơ Phan Thị Mộng Thường

CÔ ĐƠN MẠNG ẢO
Thơ Phan Thị Mộng Thường
Thời đại công nghệ thông tin
Mới thấy mình cô đơn hóa đá 
Suốt cả ngày không đi đâu cả
Chỉ biết vui với chính mình trong mạng ảo bao la
...
Ta cứ là ta ... có lúc chẳng biết có phải là ta !?!
Đời thực hư ảo ảnh ta bà
Người ta quên mình cần tìm bạn bè tri kỷ
Chỉ biết tự kỷ một mình với hình tự sướng cho vui
Ôi thích quá hình ta đẹp lắm !
Rồi đam mê đắm chìm với vui buồn vì mộng tưởng yêu xa ....
...
Thôi thì đừng say mê một cái gì đó quá đà
Kẻo không là biến thành người điên mất
Ở ngoài đời kia còn nhiều điều rất thật
Cứ nhốt mình làm chỉ để thấy trái đất chật chội cô đơn.
P.T.M.T

THƠ PHAN THỊ MỘNG THƯỜNG IN CHUNG TUYỂN TẬP CHUNG VẦN THI CA


Tác Giả : Phan Thị Mộng Thường
Năm Sinh : 1979
Nghề nghiệp : Freelancer – Kinh Doanh
Nguyên Quán : Bình Định
Thường Trú : Thủ Đức – TP.HCM
(39/59/6 Đường 10 KP3, Linh Xuân, Thủ Đức, TP.HCM )
ĐT : 0937693850
Đã In chung các tuyển tập thơ :
·         - TRÚT LÁ THẦM THÌ
·         - TẦM XUÂN GỌI HẠ
CHUNG VẦN THI CA

1. TỰ TÌNH TRONG MƠ Em trà trộn trong muôn vàn sợi nhớ Sợi tình nào quấn lấy được anh chăng Đêm cồn cào thương nhớ gởi ánh trăng Tình xa vắng em ôm trăng say ngủ Trong giấc mơ em đi về chốn củ Nơi bình yên nơi hiện hữu tình yêu Nơi đôi ta từng hò hẹn muôn chiều Có sông nước có trăng sao tình tự Nơi tim nồng có tình anh mãi ngự Dẫu không anh em vẫn cứ nhớ về Những ngày bên nhau má ấp môi kề Tình đã xa trong bộn bề cuộc sống Vẫn chọn yêu trong cõi mơ bay bỗng Dù không còn vòng tay ấm trao nhau Bởi tình yêu cũng đã nhạt phai màu Giấc mơ đêm khơi hoài tim nức nở PHAN THỊ MỘNG THƯỜNG TELLING SELF FEELINGS IN DREAM I blend in the multitude of memory fibers What're entwining fibers of you? Passionately ravenous nights yearning to post into moonlight I love hugging the moon far away slumbering In the dream I went to old places Peaceful place where love exists Where the two of us had ever dated all afternoons There was the moon, stars, river, water talking confidentially Where my tender heart forever dwells your beloved concentration Though not of you, I still remember about it These days together in adjacent cheeks, touched lips Love was away in the chaos of life Still in dreaming realms of wishful choice our love suddenly flies high Though there is no longer exchange of a hug Because love has faded its senses Night dreams nostalgically sail in sobbing heart (Translated by TRÍ THANH) 2. QUÊ HƯƠNG Hương thơm ngai ngái rạ rơm Khói lam chiều tỏa bữa cơm gia đình Làng quê ám áp tim mình Chỉ rau cơm trắng đậm tình hồn quê Dòng trôi cuộc sống bộn bề Bao lâu xa cách không về quê hương Nay về tìm lại thân thương Những ngày thơ ấu còn vương vấn hoài Vườn sau cây ổi cây xoài Bóng cha dáng mẹ mệt nhoài trên nương Còn đây hoa cỏ ven đường Ngày xưa đi học ta thường dạo chơi Thả diều đuổi bắt một thời Tung tăng nhảy múa cười vui bạn bè Ấu thơ nhớ lại sắc se Xa quê mong mãi ngày về chốn xưa PHAN THỊ MỘNG THƯỜNG HOME It smells dedicate straw scent Radiating blue smoke's dimensional spreading on family meals The village covers our warm heart Only white rice with vegetables shakes country souls Drifting flows of life during competing chaos What a distance I've not returned home! Now coming back to rediscover this beloved These days linger childhood nostalgia Backyard stay mango, guava trees Dad's figure, mother's shape work on fields exhaustedly Here're roadside flowers, weeds On school days we usually walked to play Chasing a kite at a time Kicking up dancing, laughing with friends Excellently was my memory recalled the childhood It's away from home urging on the old place (Translated by TRÍ THANH) 3. KHÁT Em khát khô trong cái nắng tháng tư Chờ anh về dội cho dòng nước mát Dâng khát khao dưới mặt trời bỏng rát Anh không về em bốc cháy hờn yêu Bổng nổi điên muốn hoá kẻ làm liều Ôm mặt trời nổ tung theo sợi nắng Tan tát thịt da rơi vào biển lặng Đong đếm tình cơn sóng dữ mênh mông Yêu anh nhiều anh có biết hay không Về mau anh mình cùng hòa vào sóng Yêu anh nhiều như sóng dâng biển rộng Về mau anh người trong mộng đời em Về mau anh đừng để em khát thêm PHAN THỊ MỘNG THƯỜNG THIRSTY I'm extremely thirsty in the April sunshine Waiting for your hitting the cool water Pouring down love thirst under a burning sun That you did not return sulk about me burning love Mad fellowship wants me to take risk Embracing the sun exploded under sunny fibers Slapped flesh falling into the sea is calm Which measures the immense roaring waves I love you much if you've known or not Come back to me for us to blend in the waves Love you as much as ocean waves Quickly home! You're my dream About me, not to hurry my thirsty for more (Translated by TRÍ THANH) 4. SÀI GÒN Sài Gòn nhỏ lắm loanh quanh Cơn mưa bất chợt lại hanh nắng vàng Người Sài Gòn rất nhẹ nhàng Thanh tao lịch sự dễ dàng kết thân Sài Gòn ai đến vài lần Len vào ký ức bâng khuâng nhớ về Sài Gòn cuộc sống bộn bề Mưu sinh kiếm sống đủ nghề thấp cao Sài Gòn rực rỡ muôn màu Ai chưa từng đến khát khao tìm về PHAN THỊ MỘNG THƯỜNG SAIGON Saigon's much smaller around Sudden rain's again in prosperous sunshine Saigon has very gentle persons Polite, ethereal, easy beings to get along Saigon people who've come several times Squeeze remembering memories melancholy Saigon life works in chaos Subsistence living's for enough low, high ranges It's colorful, vibrant Saigon Whoever not been to desires to find it (Translated by TRI THANH)

ĐỪNG CHỜ NỮA NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÃ CỦ Thơ Phan Thị Mộng Thường

ĐỪNG CHỜ NỮA NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÃ CỦ
Thơ Phan Thị Mộng Thường
Người về lại trái tim không về lại
Nắm tay nhau mà ngài ngại buông lơi
Tình yêu nào ta đã lỡ đánh rơi

Nên chơi vơi yêu thương chưa đủ lớn
Ánh mắt nhìn mà lòng thêm đau đớn
Chút tin yêu hụt hẫng thả buông xuôi
Lòng xót xa chan chứa lệ ngậm ngùi
Thôi chờ nữa tình xưa giờ vụn vở
Nhặt luyến lưu chi càng thêm nức nở
Người vô tâm hờ hững khiến ta đau
Ta với người có còn gì nữa đâu
Đừng chờ nữa người đàn ông đã cũ
Ngày tháng tới phải dặn lòng tự nhủ
Quên hết đi những ấp ủ hoài mong
Hướng tương lai mơ rạng rỡ tươi hồng
Ta sẽ sống tươi cười và hạnh phúc
P.T.M.T.20.09.2016

ANH LÀ CHIẾC BÓNG TRONG ĐÊM Thơ Phan Thị Mộng Thường


ANH LÀ CHIẾC BÓNG TRONG ĐÊM
Thơ Phan Thị Mộng Thường 

Em muốn nhấn chìm đêm 
Anh biết không ?
Đêm huyền bí
mê man
đầy mộng mị
Cất bước mơ hoang
bao điều kỳ dị
Cuốn tâm hồn
bay bổng
lạc bơ vơ
*
Em muốn anh
hãy ở bên em cơ
Dẫu có nằm mơ
em không còn thấy sợ
Ai hù dọa em
đã có anh che chở
Bởi vì anh
là chiếc bóng trong đêm
*

Anh hãy ở đó
lặng lẻ ru êm
Khi mờ ảo
vờn quanh trên vách
Anh đừng giận nhé
làm ta xa cách
Em muốn anh
canh em ngủ từng đêm
*
Đêm có anh
đêm sẽ thật êm đềm
Không ma mị
không u mê tăm tối
Đêm có anh
đêm trôi qua rất vội
Rồi bình minh
cũng sẽ mang anh đi
*
Và đêm
Anh lại đến như mọi khi


P.T.M.T

ĐỜI NHƯ MỘT GIẤC CHIÊM BAO KHÔNG LỜI Thơ Phan Thị Mộng Thường

ĐỜI NHƯ MỘT GIẤC CHIÊM BAO KHÔNG LỜI
Thơ Phan Thị Mộng Thường
Ngày đi
Rồi lại đêm tàn
Đi sao chưa hết
Một trang chuyện đời
*
Xa xôi mệt mỏi khóc cười
Hoang mang
Ngước mặt hỏi trời tại sao
*
Thở dài
Trăn trở nghẹn ngào
Đời như một giấc chiêm bao
Không lời
P.T.M.T.01.08.2016


CÀ PHÊ NÓNG MỘT MÌNH Thơ Phan Thị Mộng Thường

CÀ PHÊ NÓNG MỘT MÌNH 
Thơ Phan Thị Mộng Thường

Ngồi buồn bên tách cà phê 
Cô đơn quạnh vắng lòng tê tái lòng
Cà phê uống có đắng không ? 
Thêm đường cho ngọt khuấy vòng bốc hơi

Buồn tình chiêm nghiệm sự đời 
Tình như chén đắng uống rơi lệ sầu 
Quán xưa một thuở bên nhau 
Yêu thương chăm sóc bao câu ân tình 

Giờ đây ngồi uống một mình
Chạnh lòng nhớ đến bóng hình người xưa 
Ngoài trời rả rích cơn mưa 
Uống cà phê nóng vẫn chưa quên người 

Nhớ ai nhớ lắm nụ cười
Bàn tay nồng ấm khóc vùi vai ai 
Tình xa tình đã dần phai 
Duyên tan nợ dứt trách ai được chừ 

P.T.M.T