ĐỜI NHƯ MỘT GIẤC CHIÊM BAO KHÔNG LỜI Thơ Phan Thị Mộng Thường
Ngày đi Rồi lại đêm tàn Đi sao chưa hết Một trang chuyện đời * Xa xôi mệt mỏi khóc cười Hoang mang Ngước mặt hỏi trời tại sao * Thở dài Trăn trở nghẹn ngào Đời như một giấc chiêm bao Không lời