Showing posts with label Thơ. Show all posts
Showing posts with label Thơ. Show all posts

CÓ MỘT NGÀY EM HỎI GIÓ Thơ Phan Thị Mộng Thường


Có một ngày em hỏi gió
Người có về nữa không
Trời chiều rán đỏ hồng
Hoen sang mắt em đỏ
Có một ngày em hỏi gió
Người có biết gì không
Đêm đã thắp lửa hồng
Cháy nồng con tim nhỏ
Có một ngày em hỏi gió
Người có còn đó không
Bầu trời cao mênh mông
Đầy trăng sao sáng tỏ
Có một ngày em hỏi gió
Người thấu tình em không
Khuya một bầu trời trong
Nhưng lòng em đầy gió
Bão tố dâng rồi đó
Người về cùng em không
Hay còn hoài đi rong
Tự do như cơn gió
#PTMT
Image may contain: 1 person, sky

HẠNH PHÚC VẪN ĐANG CHỜ (Thơ Phan Thị Mộng Thường)

HẠNH PHÚC VẪN ĐANG CHỜ
Thơ Phan Thị Mộng Thường
Tôi đi tìm ánh sáng cuối con đường
Nơi có những ngọt ngào yêu thương đợi
Bước đi mãi đường xa xăm dịu vợi
Vững niềm tin hạnh phúc vẫn đang chờ
P.T.M.T

LUÔN LUÔN TƯỞNG NHỚ TÔN SÙNG CÁC ANH (Thơ Phan Thị Mộng Thường)

LUÔN LUÔN TƯỞNG NHỚ TÔN SÙNG CÁC ANH
Thơ Phan Thị Mộng Thường
Hướng về biển đảo Trường Sa
Nhớ về trận đánh Gạc Ma năm nào
Anh em nuôi chí khí cao
Hy sinh chiến đấu thân nào xá chi
Hương trầm đốt gửi người điNon sông Nước Việt khắc ghi muôn đời
Linh hồn quyện sóng nhẹ trôi
Các anh canh giữ biển trời Việt Nam
Không cho bọn giặc tham lam
Có mưu đồ xấu lăm lăm cướp giành
Ý đồ chiếm biển bất thành
Rút quân về nước thôi đành chịu thua
Việt Nam đâu phải dạng vừa
Bao lần giặc dữ te tua đầu hàng
Lòng trung khí tiết hiên ngang
Quyết tâm đánh đuổi giặc càn giặc hung
Ghi danh lịch sử oai hùng
Luôn luôn tưởng nhớ tôn sùng các anh
P.T.M.T

THƯƠNG YÊU RƠI (Thơ PHan Thị Mộng Thường)

THƯƠNG YÊU RƠI
Thơ PHan Thị Mộng Thường
Đêm cô đơn nghe tâm hồn hoang mê
Tim côi đau yêu thương rơi hư vô
Lòng chơi vơi đưa ta về nơi mô
Tàn canh khuya đăm đăm bên tường loang
***
Võ vàng yêu dấu đi hoang
Một mình ngã bóng tường loang rũ buồn
P.T.M.T

LÁ CHẾT ( Thơ Phan Thị Mộng Thường )

LÁ CHẾT
Thơ Phan Thị Mộng Thường
Đi qua cửa tử một lần
Dừng chân ngoái lại xin thần thời gian
Niệm thần chú chiếc lá vàng
Đừng rơi rụng bởi mùa sang đau lòng
Đời như một kiếp hư không
Sống chưa thỏa chí tang bồng rã tan
Xác thân vùi đống tro tàn
Đành thôi lá chết ngút ngàn khói bay
Nhìn đời nhìn lá cay cay
Ai không sinh tử qua ngày âu lo
Đạo đời tạo phước tặng cho
Sống như chiếc lá phân tro vẫn còn
P.T.M.T

NẮNG THÁNG BA (Thơ Phan Thị Mộng Thường )


NẮNG THÁNG BA
Thơ Phan Thị Mộng Thường
Thương thay cái nắng tháng ba
Đất như da bụng đàn bà mới sinh
Khô khan hạn hán điêu linh
Thiên tai thời tiết dân tình khổ chưa ?

P.T.M.T

ĐỜI NGƯỜI CÁT BỤI HƯ VÔ (Thơ Phan Thị Mộng Thường)

ĐỜI NGƯỜI CÁT BỤI HƯ VÔ
Thơ Phan Thị Mộng Thường
Vốc lên nắm cát đầy tay
Cát rơi kẻ ngón bụi bay mịt mù
Âm ba vọng tiếng vi vu
Hư vô cát bụi lãng du đời người
Thế gian ai khóc ai cười
Chiêm bao một giấc mấy mươi năm ròng
Hai vai gánh gánh gồng gồng
Gian nan một kiếp long đong nhạt nhòa
P.T.M.T