Showing posts with label Mộng Thường. Show all posts
Showing posts with label Mộng Thường. Show all posts

NHỮNG NGƯỜI CÒN KHỔ & NHỮNG VẦN THƠ ĐAU VÔ BỔ Thơ Phan Thị Mộng Thường

No automatic alt text available.
Mẹ còn khổ ...
Dặm trường nước mắt
Những nỗi đau quặn thắt tan thương
Còn đè nặng hờn căm
Còn đau lòng chịu đựng
Còn tiễn đưa
Còn rưng rưng nước mắt
Chị còn khổ ...
Với bao điều vụn vặt
Góp nhặt nỗi đau
Xâu thành hạnh phúc
Tiếp tục nhịn nhục
Hy sinh vì chồng
Nhằn nhọc với con
Lo cho đàn em nhỏ
Thân xác gầy guột héo hon
Em còn khổ ...
Trí lực ăn mòn
Nhiễu nhương đời thực
Cơ cực gió sương
Giang tay xin xỏ tình thương
Đẫm mồ hôi ... Sôi nước mắt
Trên chiến trường không bao giờ dứt
Và lần nữa ...
Như mơ hồ
Nhói đau buồn rầu
Không giúp gì được hết
Tự tác vào thơ
Vả vào mặt
Và cạnh khoé thế nhân
Có làm nỗi khổ bớt dần !?!
Dù thế nào thì cũng ngẫng cao đầu mà bước
Mặc cho phía trước còn lắm gian truân

#PTMT

TÂM SỰ MẸ GIÀ Thơ Phan Thị Mộng Thường

Image may contain: hat
Mẹ ngồi đó gầy gò phờ phạc
Trên tay cầm tờ bạc nhàu đen
Buồn thiu buồn thỉu mi hoen
Ngày ngày vẫn phải bon chen kiếm tiền
Có con cháu mọi miền đất nước
Tuổi về già chưa được an nhàn
Phải chăng số kiếp lầm than
Mẹ già phải chịu vương mang đời mình
Thương thân mẹ hy sinh tất cả
Suốt một đời vất vả ngược xuôi
Chiến chinh bom đạn lấp vùi
Người thân con cái mất rồi còn đâu
Mẹ suy nghĩ âu sầu trăn trở
Mấy ai người giúp đỡ xót xa
Thôi thì cố gắng vượt qua
Đâu bao lâu nữa. Thân già cũng đi !
P.T.M.T

HOÀ DÒNG THÁC ĐỔ YÊU THƯƠNG Thơ Phan Thị Mộng Thường

Image may contain: outdoor and water
Tháng tư nóng 
muốn hoá mình thành thác
Cuốn trôi anh
trong dào dạt yêu thương
Quấn quây nhau
trong vòng xoay nước mát
Thở nhịp nhàng
man mác sóng lã lơi

Thác dìu anh
tuôn tấp bến xa khơi
Dòng nước hiền
đan siết loang mềm mại
Chạm môi hôn
trôi theo anh xa mãi
Hoà thiên nhiên
tan biến hết muộn phiền

Tháng tư anh bỗng rất đỗi dịu hiền

P.T.M.T

ANH BỎ VỢ VỀ Ở VỚI EM KHÔNG ?!? Thơ Phan Thị Mộng Thường

Anh bỏ vợ về ở với em không ?!?
Gái vắng chồng mấy mùa bông cải nở
Em yêu anh ngày xưa anh biết chớ
Nhưng đâu ngờ thời gian cuốn tình xa
Giờ gặp lại nhắc hoài chuyện tình ta
Vẫn yêu em bao mùa hoa chưa ngớt
Trong ngôi nhà tình vợ chồng nhạt lợt
Nhớ ngày xưa còn non nớt ngây thơ
Giữa đường đời sao gặp lại bất ngờ
Tình đắm say lời nhỏ to thấu hiểu
Anh lấy vợ vì mẹ cha chữ hiếu
Lưu tình em trong chăn chiếu mộng mơ
Tình như đã đâu biết sao bây giờ
Anh bên vợ luôn thờ ơ băng giá
Tạm ly thân mỗi người chia hai ngã
Đến bên em chắp vá mối tình nồng
Cả hai ta từng trải lắm bão giông
Sau bao năm vẫn chưa quên nhau được
Liệu có phải tình vương mang kiếp trước
Nên kiếp này mãi ao ước nhớ mong
Anh bỏ vợ về ở với em không ?!?
P.T.M.T

CÓ MỘT NGÀY EM HỎI GIÓ Thơ Phan Thị Mộng Thường


Có một ngày em hỏi gió
Người có về nữa không
Trời chiều rán đỏ hồng
Hoen sang mắt em đỏ
Có một ngày em hỏi gió
Người có biết gì không
Đêm đã thắp lửa hồng
Cháy nồng con tim nhỏ
Có một ngày em hỏi gió
Người có còn đó không
Bầu trời cao mênh mông
Đầy trăng sao sáng tỏ
Có một ngày em hỏi gió
Người thấu tình em không
Khuya một bầu trời trong
Nhưng lòng em đầy gió
Bão tố dâng rồi đó
Người về cùng em không
Hay còn hoài đi rong
Tự do như cơn gió
#PTMT
Image may contain: 1 person, sky

NHƯỜNG CHỒNG Thơ Phan Thị Mộng Thường


Em hạnh phúc trong vòng tay êm ái
Còn chị thì tê điếng dại mất chồng
Cũng cùng chung điều phận má hồng
Em hãy cứ vui tình nồng anh ấy
Chuyện tình đời xưa nay đà vốn vậy
Chị bỏ buông cho nhẹ nhõm em à
Chị mạnh mẽ chắc không sao đâu mà
Chồng chị đấy em thích thì cứ lấy
Chị không cần người đàn ông phụ rẫy
Chẳng còn tình đau mấy cũng đành xa
Chúc mừng em đã là kẻ thứ ba
Đã thành công và là người chiến thắng
Chị kém duyên chữ tình không may mắn
Nên đành thôi lẳng lặng sống đơn côi
Chị và anh đã dứt duyên nợ rồi
Nên cuộc đời đành rẻ ngang hai lối
Em yêu anh là mối tình chắp nối
Xin chớ đừng sống vội nữa làm chi
Còn bên nhau thì hãy cứ yêu đi
Thôi sầu bi nhường chồng cho em đấy
P.T.M.T

Image may contain: 1 person, close-up

SÀI GÒN Thơ Phan Thị Mộng Thường

SÀI GÒN
Thơ Phan Thị Mộng Thường
Sài Gòn nhỏ lắm loanh quanh
Cơn mưa bất chợt lại hanh nắng vàng
Người Sài Gòn rất nhẹ nhàng
Thanh tao lịch sự dễ dàng kết thân
Sài Gòn ai đến vài lần
Len vào ký ức bâng khuâng nhớ về
Sài Gòn cuộc sống bộn bề
Mưu sinh kiếm sống đủ nghề thấp cao
Sài Gòn rực rỡ muôn màu
Ai chưa từng đến khát khao tìm về
P.T.M.T

SAIGON Saigon's much smaller around Sudden rain's again in prosperous sunshine Saigon has very gentle persons Polite, ethereal, easy beings to get along Saigon people who've come several times Squeeze remembering memories melancholy Saigon life works in chaos Subsistence living's for enough low, high ranges It's colorful, vibrant Saigon Whoever not been to desires to find it (Translated by TRI THANH)


Image may contain: 1 person, smiling, indoor and outdoor


CÓ KIẾP SAU KHÔNG NHỈ ?!? Thơ Phan Thị Mộng Thường


Này người nhé đừng hẹn em kiếp nữa
Em lắc đầu chẳng hứa với người đâu 
Bởi muốn làm đàn ông ở kiếp sau
Không vướng sầu nỗi đau đàn bà ghánh
Này người nhé đừng tôn em nữ thánh
Đừng yêu em muốn ghép mảnh tim chung
Đừng nói lời hứa hẹn kiếp tương phùng
Em sẽ thấy ngại ngùng lời từ chối
Này người nhé có biết em bối rối
Hiểu lòng người đã vướng mối tương tư
Và nhận ra đã mắt nợ nhau từ
Cái nhìn như có bóng hình đáy mắt
Này người nhé mối duyên nào buột thắt
Ta vẫn luôn thân mật hiểu nhau rồi
Tình như đã không thể đến mà thôi
Nên tự hỏi có kiếp sau không nhỉ !?!
#PTMT 

Image may contain: one or more people and close-up

TÊN HỀ Thơ Phan Thị Mộng Thường


Cười ha hả tấn trò đời thật giả
Đắp phấn son lên gương mặt tên hề
Diễn vở tuồng cười khóc đến tái tê
Mà cái kết không hề ngờ trước được
Miếng hài hước chọc cười rơi nước mắt
Từ đời thường gom lượm nhặt chứ đâu
Chọc cười đấy nhưng lại thấy rất đau
Cái nhân văn tận sâu trong miếng mảng
Đóng vai hề tâm hồn không chai sạn
Nên vì đời dốc cạn hết con tim
Diễn tròn vai bộc bạch những nỗi niềm
Kệ khán giả khen chê đời nhiều mặt
Bỏ phấn son lệ dâng rơm rớm mắt
Ta tên hề vẫn sống thật đấy thôi
Chỉ là diễn mua vui cho mọi người
Xã vai rồi cũng bình thường giản dị
Bỏ ngoài tai bao sân si đố kỵ
Vở kịch đời chạm suy nghĩ thế nhân
Sau phù hư còn lại chỉ xác thân
Ta tên hề đời bi hài nếm trãi
P.T.M.T
Image may contain: one or more people

KHÁT - THƠ PHAN THỊ MỘNG THƯỜNG

KHÁT
THƠ PHAN THỊ MỘNG THƯỜNG
Em khát khô trong cái nắng tháng tư
Chờ anh về dội cho dòng nước mát 
Dâng khát khao dưới mặt trời bỏng rát
Anh không về em bốc cháy hờn yêu
Bổng nổi điên muốn hoá kẻ làm liều
Ôm mặt trời nổ tung theo sợi nắng
Tan tát thịt da rơi vào biển lặng
Đong đếm tình cơn sóng dữ mênh mông
Yêu anh nhiều anh có biết hay không
Về mau anh mình cùng hòa vào sóng
Yêu anh nhiều như sóng dâng biển rộng
Về mau anh người trong mộng đời em
Về mau anh đừng để em khát thêm
P.T.M.T
THIRSTY
I'm extremely thirsty in the April sunshine
Waiting for your hitting the cool water
Pouring down love thirst under a burning sun
That you did not return sulk about me burning love
Mad fellowship wants me to take risk
Embracing the sun exploded under sunny fibers
Slapped flesh falling into the sea is calm
Which measures the immense roaring waves
I love you much if you've known or not
Come back to me for us to blend in the waves
Love you as much as ocean waves
Quickly home! You're my dream
About me, not to hurry my thirsty for more
(Translated by TRÍ THANH)
Image may contain: 1 person, ocean, sky, cloud, outdoor, water and nature


ĐÊM VÀ TA Thơ Phan Thị Mộng Thường

Image may contain: one or more people, ocean, sky, twilight, water and outdoorĐÊM VÀ TA
Thơ Phan Thị Mộng Thường
Ta hỏi đêm làm gì mà đen thế
Đêm trả lời ta đen để ngủ thôi
Ta hỏi thêm đêm có thấy đơn côi
Đêm trả lời người xa xôi thấy nhớ
Ta hỏi đêm những câu thật cắt cớ
Đêm trả lời cứ dở dở ương ương
Ừ thì đêm biết ta nhớ người thương
Nên vấn vương hỏi đêm nhiều như thế
Ừ thì ta yêu nên đêm cứ kệ
Để cho ta trăn trở với mộng mơ
Hỏi miên man hoài thơ thẫn ngẫn ngơ
Rồi vật vờ cùng đêm khuya suốt sáng
Ta với đêm giống như hai người bạn
Lắng nghe ta than thở những đau thương
Hiểu thấu ta an ủi những thê lương
Nhờ có đêm ta vô thường mọi thứ
P.T.M.T

CHIỀU NAY ĐÁM CƯỚI MỘT NGƯỜI Thơ Phan Thị Mộng Thường

CHIỀU NAY ĐÁM CƯỚI MỘT NGƯỜI
Thơ Phan Thị Mộng Thường

Chiều nay đám cưới một người Sao như bỗng thấy nụ cười hắc hiu 
Nhớ ngày xưa ấy thương yêu
Mà nay phố củ cô liêu một mình

Chiều nay đám cưới sập sình
Cô dâu chú rể ảnh hình uyên ương
Riêng ta ôm một vết thương
Bóng ai vẫn mãi còn vương tim này

Chiều nay đám cưới vui say
Người cùng ai đó ngất ngây tình nồng
Hỏi ta lòng có buồn không ?
Buốt tim đau đáu cõi lòng tiếc xưa

Chiều nay đám cưới tiễn đưa
Của người ta vẫn còn chưa dứt tình
Như dao cứa cắt tim mình
Mắt buồn dõi bước bóng hình người đi

P.T.M.T.25.12.2016

Image may contain: 2 people, people smiling, people standing and wedding

TÌNH XA Thơ Phan Thị Mộng Thường

Trong hình ảnh có thể có: mọi người đang ngồi

NHỚ MẸ - MẸ ƠI !!! Thơ Phan Thị Mộng Thường

Không có văn bản thay thế tự động nào.NHỚ MẸ - MẸ ƠI !!!
Thơ Phan Thị Mộng Thường
Con buồn nhớ Mẹ, Mẹ ơi !!!
Đừng lần nào nữa châu rơi lệ dòng
Những ngày tháng cuối con mong
Mẹ luôn vui sống thảnh thơi an bình
Ngày xưa thiếu nữ mẹ xinh
Mình dây mắt ngọc đưa tình với Cha
Bây giờ con cả một nhà
Mẹ lo vất vả cả Cha - Con rồi
Mẹ nay tóc bạc da mồi
Mẹ ngồi Mẹ khóc bồi hồi nhớ Con
Lo cho Con trẻ còn non
Bao giờ mới hết mỏi mòn xót thương
Con ngồi đây mắt lệ vương
Con xa, Mẹ mãi nhớ thương đong đầy !
P.T.M.T
P/s : THƯƠNG TẶNG MẸ YÊU !

CÔ ĐƠN MẠNG ẢO Thơ Phan Thị Mộng Thường

CÔ ĐƠN MẠNG ẢO
Thơ Phan Thị Mộng Thường
Thời đại công nghệ thông tin
Mới thấy mình cô đơn hóa đá 
Suốt cả ngày không đi đâu cả
Chỉ biết vui với chính mình trong mạng ảo bao la
...
Ta cứ là ta ... có lúc chẳng biết có phải là ta !?!
Đời thực hư ảo ảnh ta bà
Người ta quên mình cần tìm bạn bè tri kỷ
Chỉ biết tự kỷ một mình với hình tự sướng cho vui
Ôi thích quá hình ta đẹp lắm !
Rồi đam mê đắm chìm với vui buồn vì mộng tưởng yêu xa ....
...
Thôi thì đừng say mê một cái gì đó quá đà
Kẻo không là biến thành người điên mất
Ở ngoài đời kia còn nhiều điều rất thật
Cứ nhốt mình làm chỉ để thấy trái đất chật chội cô đơn.
P.T.M.T

KHÓC NGƯỜI NƠI XA Thơ Phan Thị Mộng Thường

KHÓC NGƯỜI NƠI XA
Thơ Phan Thị Mộng Thường

Người về chốn ấy xa xôi
Bỏ em tình lạnh đơn côi tháng ngày
Người về chốn ấy ngàn mây
Tim em hoá đá lắc lay đau nhừ
Em giờ tắt hẳn nụ cười
Nỗi lòng đau đớn ai người sẽ chia
Anh về chốn ấy mộ bia
Khói hương nghi ngút đầm đìa khóc thương
Gọi tên níu bước cuối đường
Em cay mi mắt vấn vương bóng hình
Người về chốn ấy dứt tình
Đông hàn len lỏi điêu linh não nề
Mơ anh chốn ấy hiện về !
P.T.M.T 

EM VẪN LÀ EM - Thơ Phan Thị Mộng Thường

EM VẪN LÀ EM
Thơ Phan Thị Mộng Thường

Em tự mình vượt hết mọi chông gai
Không cần ai bên đời em hết thảy
Em sợ lắm những dòng nước mắt chảy
Yếu đuối tình trong những lúc cô đơn

Em tự mình cố gắng mạnh mẽ hơn
Không có anh em vẫn không sao cả
Sống đơn thân biến tim em hóa đá
Bạn trăng sao cùng hoa lá cỏ cây

Trái tim yêu vẫn rộn nhịp mỗi ngày
Em vẫn thế vẫn tươi cười vui sống
Vẫn sẽ chia với đôi tay giang rộng
Với ước mơ bay bỗng của riêng mình

Em thiết tha yêu say đắm chân tình
Trao niềm tin bao la cho tất cả
Giúp bao người cùng vượt đời nghiệt ngã
Sống vươn lên cao cả một tấm lòng

Em là em anh có biết hay không ?
Người phụ nữ kiên cường không khuất phục
Luôn bước đi tìm con đường hạnh phúc
Cho mọi người và cho cả riêng em


P.T.M.T